Tôi từng có mối tình khắc cốt ghi tâm 4 năm trời với cậu bạn cùng lớp cấp 3. Nhưng tới năm chúng tôi vừa ra trường, cậu ấy kiên quyết muốn đi nước ngoài vì sẽ có ngày mai hơn. Tôi buồn, lo lắm chứ, yêu xa sẽ có biết bao nhiêu vấn đề, liệu chúng tôi có thể đến được với nhau hay không? Chưa kể chờ đợi 5 năm, khi ấy tôi 27 tuổi, hết cả thanh xuân rồi còn gì???
Nhưng cậu ta rất khéo, thuyết phục mãi rút cục tôi cũng nghe. Nhưng ngày cậu ấy sang được tròn 1 tháng, tôi phát hiện đang có bầu. Lúc ấy tôi về quê, thấy mẹ bê lên nồi cá kho yêu thích mà ôm bụng chạy ra ngoài nôn thốc nôn tháo. Mẹ tôi hẳn nhiên nghi ngay, tức thời gọi vào phòng riêng hỏi xem bao lâu rồi không thấy kỳ kinh nguyệt. Lúc đó tôi mới ngớ người… Bao lâu, dễ phải tới 2 tháng??? Nhưng khi đó chuẩn bị tiễn người yêu đi nước ngoài nên tôi cũng không chú ý. Chẳng có lẽ?
Và chẳng phải đồn đoán nhiều, tôi mang thai thật. Vừa thông báo thì ngờ đâu cậu bạn kia thay đổi thái độ. ban sơ, người tình tôi nghi ngờ, sau đó cũng ưng và hẹn đi một thời gian, ổn định sẽ về cưới.
Nhưng càng ngày, tôi càng cảm thấy nhân tình trở nên khác lạ. Sự cách biệt khó biểu thị, dù chất vấn anh bao lăm nhưng cũng chỉ có thể. Và ngày tôi sinh con, anh không một lời hỏi thăm là tôi đã đủ hiểu!
Sau đó, anh chẳng từ mà biệt, cứ thế lặn mất tăm trong cuộc sống của tôi. Còn mẹ anh, bao đầu còn hiếm lên hỏi thăm, nhưng sau đó thì cũng mặc xác. có lẽ, bà nghe theo lời con trai?
(Ảnh minh họa)
Sau cú vấp ngã đầu đời ấy, tôi phải mất một thời kì dài mới vực lại tinh thần. Khi con tròn 1 tuổi, tôi gửi bé cho ba má và kiên tâm đi lên Hà Nội kiếm tiền. Tôi đi làm công ty, gom nhóp ít tiền rồi đổ vào kinh doanh chung với mấy người chị em. rốt cục may mắn cũng mỉm cười với tôi, tiền tôi kiếm được gấp vài lần so với đi làm viên chức văn phòng.
Và tôi cũng tìm được tình mới. Anh nuông tôi, điều kiện tốt, lại chẳng hỏi tôi về dĩ vãng bao giờ. Tuy nhiên, tôi chưa bao giờ đủ can đảm để nói rằng mình còn một đứa con gái 3 tuổi đang ở quê với cha mẹ. Tôi nói ra, liệu anh có hài lòng? Và rút cuộc, vì sợ mất đi người đàn ông này, tôi vẫn giấu. Thậm chí, khi anh cầu hôn, tôi chỉ muốn nói ra sự thật nhưng cảm giác lời nói chẳng thể thốt ra nổi. Tôi chỉ rơi nước mắt, và gật đầu.
Ngày cưới, gia đình anh vì ở xa nên thuê nhà hàng ở trên tỉnh thành chỗ tôi. Việc đón dâu cũng vẫn diễn ra thường nhật. Tuy nhiên, khi nhà trai vừa tới, pháo giấy nổ độp độp giòn giã, tôi vén váy theo xe anh ra xe hoa thì nghe tiếng con gái khóc ré lên. Dù rất rầm rĩ nhưng tôi vẫn biết đó là giọng con gái mình, nó đang hét "Mẹ ơi, mẹ đừng bỏ con".
Tôi ngoái lại, nhìn con bé đang được dì bế mà chỉ muốn rớt nước mắt. Nhưng mẹ chồng của tôi nhìn sang có chút sửng sốt. Thấy biểu cảm ngờ của sui gia, mẹ ruột của tôi bất ngờ sang bảo em gái: "Bế con vào nhà đi út". Sau đó, bà bảo sui gia: "Cháu ngoại, con của đứa út nhà tôi đó mà".
Lúc nghe bà nói câu ấy tôi buồn quá, không kềm chế được nữa mà bật khóc nức nở. Họ nhà chồng có nhẽ cho rằng tôi phải xa gia đình, nhưng thực tại tôi cảm thấy buồn vì lười dối chồng, bỏ lại con gái ở nhà. Tôi cũng hiểu mẹ mình chỉ muốn con gái được hạnh phúc. Nhưng tôi làm thế liệu có sai, bỏ lại con gái cho bác mẹ mà đi lo cho hạnh phúc riêng là xấu xa lắm phải không?