Thứ Hai, 23 tháng 3, 2020

Mẹ vừa qua đời, tôi liền gọi người đến nhà phá chiếc két sắt bà giấu sau tường cả chục năm nhưng lại bủn rủn khi nhìn thấy thứ bên trong

Chuyện đến nước này, tôi cũng không muốn giấu nữa. Mẹ tôi từng buôn bán bất động sản. Trước khi bà khuất, ngoài tiền tằn tiện nhà băng, bà còn nắm trong tay vài căn hộ và chục miếng đất ở ngoại thành.

Có tiền là vậy nhưng ít khi mẹ cho tôi được đụng tay vào việc của mình. Bà cứ bảo tôi chưa đủ kinh nghiệm và năng lực để làm. Khi tôi nói muốn làm chủ thì bà lại xúi tôi về viện trợ anh trai. Lúc ấy tôi cũng giận mẹ, trước kia, khi anh trai tôi mở ra làm ăn, mẹ tôi đã cho bao lăm tiền để đầu tư. Giờ anh tôi ấm no đa số là dựa vào số tiền trước kia mà mẹ tôi đổ vào. thế mà tôi hỏi xin một chút thì bà lại gây khó dễ.

Gần đây tôi thấy có một lĩnh vực tiềm năng nên đầu tư vào. Lúc đầu, mẹ tôi cũng cho ít tiền để rót vốn. Nhưng làm ăn lớn, chỉ có bấy nhiêu thôi thì không đủ. Tôi xin thêm tiền thì mẹ không cho, bà còn bảo có bao lăm tiền đã mang đi mua bán đất cát hết rồi.

Có những lúc mẹ con mâu thuẫn, tôi còn nghĩ mẹ quá bẩm tính. Cùng là con với nhau nhưng mẹ tôi chỉ lo cho ông anh trai, còn tôi thì một đồng một cắc bỏ ra cũng khó khăn.

67065764_6144686810601_2803227920334585856_n

Mẹ tôi lại đánh trống lảng và nói tôi hãy tự thân vận động, kiếm tiền bằng chính đôi tay của mình. (Ảnh minh họa)

Cách đây một tuần, mẹ tôi từ trần vì đột quỵ. Lúc được 3 ngày của mẹ, trạng sư của mẹ tôi có đến nhà để đọc di chúc. Trong chúc thư, mẹ tôi chia đôi tài sản cho hai anh em mỗi người một nửa.

Chuyện xảy ra làm tôi quên đi một chuyện, đó là bí ẩn của mẹ tôi. Cả chục năm nay, trong phòng ngủ của mẹ tôi có một két sắt âm tường được đặt phía sau bức tranh phong thủy. Bà không nói với ai cả, chỉ là khi còn bé, tình cờ có một lần tôi chơi trốn tìm nấp sau tủ áo xống nên vô tình nhìn thấy.

bữa nay khi vào dọn nốt di vật của mẹ, nhìn lên bức tranh, tôi nhớ ra két sắt và đã gọi người đến mở khóa. Tôi cũng chỉ hy vọng bà để lại chút của để dành, ai ngờ trong đó toàn là vàng thỏi. Tính sơ sơ cũng biết giá trị rất cao.

Sau khi biết sự thực, tôi càng giận mẹ hơn. Tại sao nhiều tiền như vậy, mẹ tôi lại không chia cho các con mà còn giấu nhẹm đi? Nếu không phải tôi biết bí mật này thì có lẽ số vàng đó suốt đời nằm ở đó. Mẹ tôi làm vậy là có ý gì hay bà quên mất nó? Tôi có nên nói cho anh trai biết về số vàng này không vì bản thân anh ấy ấm no, có công ty riêng mà chưa từng cho tôi một đồng nào. Mong mọi người tham vấn cho tôi để tôi không phạm sai lầm.

(Xin giấu tên)

Thị trấn từng bị lãng quên

Lái xe dọc theo Xa lộ 13, du khách rất dễ bỏ qua thị trấn Forget, trong tiếng Anh có nghĩa là "quên lãng", mà không hề nhận ra. Forget nằm ở miền đông nam tỉnh Saskatchewan và không có gì đặc biệt.

phong cảnh đơn điệu, với những thân cây phong, cây dương ngẳng nghiu xếp hàng dọc theo biên cương thị trấn. Những giàn khoan dầu là vật thể chuyển động độc nhất vô nhị phía đường chân mây.

Thị trấn được thành lập vào năm 1899 bởi nhóm giáo sĩ người Pháp được mời đến để quản lý giáo xứ địa phương và được đặt tên theo vị phó tổng đốc đầu tiên. Ảnh: BBC.

Thị trấn được thành lập vào năm 1899 bởi nhóm giáo sĩ người Pháp được mời đến để quản lý giáo xứ địa phương và được đặt tên theo vị phó tổng đốc trước hết. Ảnh: BBC.

Forget từng là một trong những khu dân cư thịnh vượng nhất trong vùng. Vào thời đông đúc nhất, ở đây có ba ngân hàng, hai cửa hàng tạp hóa tổng hợp và một khách sạn, thậm chí còn có tờ báo riêng.

Các giáo sĩ mở dài, xây dựng giáo xứ và dân cư tăng đến hơn 300 người. Nhưng khi hệ thống đường sắt ngừng chạy qua khu vực này vào thập niên 1990, cư dân chuyển đến sống ở các tỉnh thành gần đó và dân số nơi đây sụt giảm.

Forget dần dần chìm vào lãng quên. Năm 2007, nơi này có thời cơ được công chúng biết đến lần nữa khi Shannon và Don Shakotko, những người sống ở thị trấn gần đó, thấy tin rao bán khu nhà dành cho các linh mục ở Forget. Với kiến thức âm nhạc và ước mơ xây dựng cộng đồng, họ cải tạo tòa nhà bỏ hoang thành phòng hòa nhạc đồng thời là nơi sáng tác cho các nghệ sĩ và nhạc công.

Sau đó, họ mở thêm quán Happy Nun Cafe, một nhà hàng chuyên dùng các vật liệu địa phương từ các nông trại trong vùng. Vào năm 2015, đầu bếp Katie Vinge-Riddell mua lại quán cafe và biến nơi này thành trung tâm khu vực. Với tài nghệ nấu bếp của chủ mới, nhà hàng dần nức tiếng và thị trấn "quên lãng" lại được nhiều người tìm đến. Họ đến từ nhiều nơi trong Saskatchewan, có người còn đến từ Mỹ.

Quán được đặt tên để tưởng nhớ đến di sản và ngôn ngữ mà người Pháp đã để lại cho cộng đồng, từng là ngôn ngữ chính được sử dụng tại đây. Nhiều đồ cổ xưa của thị trấn Forget cũng được đặt trong quán, gồm cả hòm thư đầu tiên của thị trấn. Ảnh: BBC.

Quán được đặt tên để hoài tưởng đến di sản và ngôn ngữ mà người Pháp đã để lại cho cộng đồng, từng là tiếng nói chính được sử dụng tại đây. Nhiều đồ cổ xưa của thị trấn Forget cũng được đặt trong quán, gồm cả hòm thư trước tiên của thị trấn. Ảnh: BBC.

Tiếng lành đồn xa, Forget được cho là nơi tuyệt để đến thưởng thức ẩm thực và âm nhạc. Các buổi hòa nhạc và lễ hội cuối tuần mà thị trấn tổ chức thường sớm cháy vé. Việc này bắt đầu đưa tên của thị trấn trở lại trên bản đồ. Số người đến ăn tối tại Happy Nun Cafe trong một bữa thậm chí còn đông hơn dân cư sống ở thị trấn Forget.

Một buổi tối nhà hàng có khoảng 60 - 70 khách dùng bữa, trong khi Forget chỉ có 40 cư dân sinh sống, gồm các dân cày, nhạc công, họa sĩ vốn là những người tự lực và trân trọng lối sống cách biệt tiện nghi hiện đại. Nơi đây không có hò hoặc cơ sở hạ tầng khang trang. Cư dân tự cung tự cấp và tự chuyên chở nước dùng và nước thải. Nếu cần sửa gì đó, người dân sẽ nhờ những người xung quanh giúp. thường nhật, họ sẽ bàn bạc đồ dùng với nhau thay vì Lái xe 20 phút đi mua hàng ở thị trấn Stoughton gần đó.

Ngân Dương (Theo BBC )

Nhà đầu tư cần làm gì trước một cuộc suy thoái

Đại dịch Covid-19 lan rộng khắp thế giới và gây ảnh hưởng lớn tới nhiều nền kinh tế lớn như Mỹ và châu Âu đang dấy nên lo ngại về một cuộc khủng hoảng kinh tế trên diện rộng. Cựu chủ tịch nhà băng dự trữ liên bang Atlanta (Mỹ) Dennis Lockhart phát biểu vào thứ hai tuần trước rằng có nguy cơ xảy ra một đợt suy thoái kinh tế.

Trong khi chính phủ các quốc gia đang tìm cách chuẩn bị cho mối nguy này, mỗi cá nhân chủ nghĩa cũng cần có sự phòng vệ cho riêng mình để bảo đảm túi tiền không bị ảnh hưởng.

Tránh mắc nợ lúc này

Chuyên gia tư vấn tài chính Winnie Sun, nhà sáng lập của Sun Group Wealth Partners cho biết thời gian này cô luôn khuyên khách hàng phải đánh giá lại các khoản tiện tặn và mục tiêu hà tiện.

Cô khuyên rằng những người sắp về hưu nên bắt đầu để dành nhiều tiền hơn cho việc coi sóc sức khỏe trong tương lai, phòng trường hợp các khoản đầu tư lâu dài của họ không đạt lợi nhuận như mong muốn. Nhưng người trẻ tuổi thì nên đầu tư vào những mục tiêu lâu dài hơn.

Nhìn chung, bạn sẽ cần phải tránh mắc nợ lúc này. Sun nói: "Có thể chúng ta quên rằng, thị trường luôn tốt hơn nếu nhìn dài hạn. Cuộc khủng hoảng 2008-2009 lại mang đến "quả ngọt" cho những nhà đầu tư kiên trì".

Điều chỉnh cách ăn xài

chủ tịch và Giám đốc đầu tư Diahann Lassus của Công ty quản lý tài sản Lassus Wherley cho biết đây là lúc mọi người cần xem lại cách tiêu.

Bạn cần phải cắt giảm ngay các khoản chi không cần thiết cũng như rà soát lại các khoản nợ thẻ tín dụng. Bạn cũng nên đánh giá lại nguồn thu nhập nếu công ty có kế hoạch cắt giảm nhân sự. Hãy chuẩn bị cho những tình huống xấu nhất.

Đừng tìm cách đoán thị trường

David Karp, đồng sáng lập của công ty quản lý tài sản PagnatoKarp, cho biết dù thị trường vững chắc sẽ phục hồi sau suy thoái nhưng rất khó bắt đáy "Bạn có thể vào đúng lúc một lần, đó chỉ là may mắn. Đầu cơ ngắn hạn để chờ thị trường bình phục thường là một chiến lược sai trái", chuyên gia này cho hay.

Dự trữ tiền mặt

Karp cũng đồng thời khuyến nghị các nhà đầu tư nên dự trữ tiền mặt ít nhất 18 tháng lương. Số tiền đó sẽ dùng để giúp bạn tiếp sống khỏe trong vòng hai đến ba năm, đặc biệt với những người sắp về hưu.

"Tiền mặt cực kỳ có giá trị vào những lúc cần kíp. Và lúc cấp bách nhất là khi thị trường đang bán tháo ở mức 40-50%, bạn sẽ nắm dịp không tiền khoáng hậu để mua vào", ông nói.

Quỳnh Trang (theo CNBC)

Gửi bài viết chia sẻ tại đây hoặc về kinhdoanh@vnexpress.net

Tăng tốc xét nghiệm nCoV

Từ đầu dịch đến nay, chỉ ba viện gồm Vệ sinh Dịch tễ Trung ương, Viện Pasteur TP HCM, Viện Pasteur Nha Trang, được phép xét nghiệm khẳng định các mẫu bệnh là dương tính. Các cơ sở khác chỉ xét nghiệm gạn lọc, khi có kết quả dương tính phải chuyển mẫu đến một trong ba viện xét nghiệm lại để khẳng định.

Để đẩy nhanh tốc độ có kết quả xét nghiệm mẫu bệnh phẩm, từ ngày 21/3 Bộ Y tế cho phép cả 22 cơ sở được xét nghiệm khẳng định nCoV.

Các kỹ thuật mà 22 cơ sở này có thể thực hiện gồm: xét nghiệm sinh học phân tử (Realtime RT-PCR) để phát hiện ARN của virus corona trong bệnh phẩm đường hô hấp; xét nghiệm nhanh đối với bệnh phẩm đường hô hấp, máu; xét nghiệm miễn nhiễm học (ELISA) đối với bệnh phẩm đường hô hấp, máu.

Trường hợp kết quả xét nghiệm dương tính, cơ sở xét nghiệm thông tin kết quả cho ban chỉ đạo địa phương và mỏng Ban chỉ đạo nhà nước.

Trường hợp kết quả xét nghiệm âm tính, cơ sở xét nghiệm thông tin kết quả xét nghiệm cho đơn vị gửi mẫu.

Các phòng xét nghiệm phải tuân quy trình, phương pháp xét nghiệm theo hướng dẫn của nhà sản xuất sinh phẩm chẩn đoán, bảo đảm chất lượng xét nghiệm và an toàn sinh vật học.

22 phòng xét nghiệm, gồm:

1. Viện Vệ sinh Dịch tễ Trung ương;

2. Viện Pasteur TP HCM;

3. Viện Pasteur Nha Trang;

4. Viện Vệ sinh Dịch tễ Tây Nguyên;

5. trọng tâm Kiểm soát Bệnh tật Hà Nội;

6. trọng tâm Kiểm soát Bệnh tật Đà Nẵng;

7. trọng tâm Kiểm soát Bệnh tật Cần Thơ;

8. trọng điểm Kiểm soát Bệnh tật Yên Bái;

9. trọng tâm Kiểm soát Bệnh tật Lào Cai;

10. trọng điểm Kiểm soát Bệnh tật Quảng Ninh;

11. Bệnh viện Bệnh Nhiệt đới Trung ương;

12. Bệnh viện Bệnh Nhiệt đới TP HCM;

13. Bệnh viện Chợ Rẫy;

14. Bệnh viện Trung ương Thái Nguyên;

15. Bệnh viện Trung ương Huế;

16. Bệnh viện Nhi Trung ương;

17. Bệnh viện Đa khoa Phú Thọ;

18. Bệnh viện Bạch Mai;

19. Bệnh viện Nhi Đồng 1, TP HCM;

20. Viện Y học Dự phòng quân đội;

21.trọng tâm Nhiệt đới Việt Nga;

22. Bệnh viện Trung ương Quân đội 108.

Lê Nga

Tối ngày nhắn tin khuyên anh trai mang tiền về cho mẹ giữ, chị dâu thẳng thắn gọi điện và hỏi một câu khiến cả nhà im re

Anh trai tôi mới lấy vợ 4 tháng. Chị dâu là người đô thị, bác mẹ chị ấy cũng giàu nên hỗ trợ phần lớn tiền mua chung cư. Mặc dù trên danh tức là cho vay nhưng tôi cũng mừng thay anh. Gớm, nói thế thôi chứ họ chỉ có 2 cô con gái, không cho luôn chứ vay gì mà vay.

Còn nhà tôi thì bố mất sớm, mẹ chỉ làm nông dân, tiền lương chẳng có, nuôi 2 anh em ăn học bấy nhiêu năm vất vả lắm rồi. Tiền chẳng dư dả gì sao mà cho được. Và dạo mua nhà ấy, cũng may không thấy anh trai và chị dâu đả động gì tới chuyện này. Tôi mấy lần nhắn nhe trêu anh trai: "Anh thế mà may. Đúng là sóng gió phủ đời trai, mai sau nhờ nhà vợ".

Anh cáu nhặng lên, mắng tôi: "Đừng có ăn nói hồ đồ. Anh chỉ vay cha mẹ vợ thôi, đi làm có thì trả, nhờ vả gì. Mày nói thế là hạ thấp anh đấy!"

Tôi thấy anh không thích nên thôi nhưng trong lòng thì vẫn thầm nghĩ: "Vợ giàu sướng quá đi chứ, sĩ diện làm gì".

Tôi với chị dâu cũng chẳng có chếch mếch gì. Mặc dù anh chị ấy mua nhà riêng nhưng mẹ bảo tôi cứ sống ở kí túc xá đi, cuối tuần thì qua chơi thôi. Như thế khỏi phiền anh chị, cũng không phát sinh mâu thuẫn gì này kia. Tôi nghe theo mẹ, vì tôi cũng sợ chị dâu nhà giàu rồi chảnh chọe, bắt tôi làm việc này nọ. Sống ở kí túc xá cho nhàn, cơm hàng, giặt tiệm, chẳng phải lo nghĩ gì. Cuối tuần thì phi xe qua nhà anh chị ăn cơm ké, gặp nhau vừa đủ là cả hai bên đều vui.

Tuy nhiên, thời gian gần đây mẹ tôi bị đau lưng. Ở quê thì mưa nhiều quá nên rau cỏ cứ chết úng hết, mất mùa, tiền không có. Tôi mới hỏi dò anh trai xem dạo này có gửi tiền cho mẹ không. Anh bảo: "Thì mỗi tháng anh chị vẫn gửi cho mẹ 4 triệu đấy. Em thì tự làm thêm kiếm tiền rồi, mẹ tiêu ngần ấy cũng đủ".

Tối ngày nhắn tin khuyên anh trai mang tiền về cho mẹ giữ, chị dâu thẳng thắn gọi điện và hỏi một câu khiến cả nhà im re - Ảnh 1.

(Ảnh minh họa)

Chẳng hiểu sao hỏi chuyện của mẹ mà anh phải kéo thêm tôi vào. Ý nói là tôi tự đi mà lo đi chứ gì? Tôi thấy bực bõ, anh lấy vợ vào cái đúng là ki bo, chẳng thoải mái cho em gái tiền như xưa nữa. Thế là tôi đả kích anh: "Thế anh không biết mẹ ở nhà bị ốm à? Rau thì chết, gà cũng mất, chẳng có nguồn thu nào? 4 triệu anh cho mẹ, mẹ không cho em thì cũng chẳng đủ. Trước kia chưa vợ thì gửi mẹ hết cả lương, giờ thì anh đưa vợ anh hết rồi chứ gì? Không dám xin vợ để biếu mẹ chứ gì? Đấy, cứ bảo sinh con trai nó lo cho rốt cục lo được cái gì?"

"Ơ cái con này, em nói gì thế? Anh vẫn biếu mẹ mà. Anh chị cũng đang phải lo trả nợ chứ xài xa hoa đâu?" – anh trai đáp.

Nhưng tôi vẫn ngon ngọt thuyết phục anh nên đưa tiền mẹ giữ: "Em nói anh nghe này, vợ chồng anh vừa cưới, tốt hết cứ đưa mẹ tiền. Mẹ là người sinh ra mình, không lừa mình đâu. Còn vợ thì chả biết thế nào, không chừng lấy tiền đó chi tiêu mua sắm hay biếu nhà ngoại cũng nên".

Chả hiểu sao anh trai không trả lời nữa. Nhưng tối đó, tôi đang ngồi học thấy anh chị gọi video cả gia đình. lừng khừng một hồi, tôi nhấn nghe thì thấy anh chị và mẹ đã có mặt. Sau một hồi hỏi han, chị dâu bất ngờ hỏi thẳng tôi: "Lan này, em thấy chị không đáng tin à? Hay em nghĩ bố mẹ túng thiếu phải xin thêm của bọn chị mà lại dặn anh trai không được đưa lương vợ giữ? Mai này em mà lấy chồng, em có chịu để tiền cho mẹ chồng giữ không?"

Tôi sượng sùng, không ngờ chị dâu đã đọc tin nhắn, lại còn chính trực tới mức như thế. Mẹ tôi cũng bối rối, sau một hồi mẹ lại phải lên tiếng xin lỗi thay. Tôi tắt máy đi rồi mới nghĩ về những điều chị ấy nói. Có lẽ tôi quá ích kỷ thật, rõ ràng trong việc mua nhà chính ba má chị ấy là người trợ giúp đa số, dễ thường lại cần xin vài đồng bạc lẻ?