Thứ Ba, 18 tháng 2, 2020

Đau bụng về sớm một hôm rồi nhờ ở trong phòng vệ sinh mà tôi biết hóa ra cả nhà chồng hùa nhau giấu giếm tôi một chuyện tày đình

Trưa bữa qua không biết tôi ăn nhầm thứ gì mà cứ đau bụng râm ran cả buổi. Đến chiều đau quá không chịu được nên tôi đành bỏ lại xe ở công ty mà bắt taxi về sớm. Vừa vào nhà chưa kịp thay giày dép tôi đã phải lao vội vào phòng thủ sinh.

Đang ôm bụng trong đó thì tôi nghe tiếng lạch cạch cửa, là mẹ chồng về, chiều nào bà cũng đi mua bánh mì vừa nướng xong để bố chồng ăn điểm tâm trước bữa cơm tối. Vừa vào cửa bà đã gọi ông, nhưng không thấy tiếng bố chồng đáp nên bà cằn nhằn chắc ông đi đánh cờ mà không khóa cửa nhà.

Ngay sau đó là tiếng chồng tôi đi vào. Anh bảo: "Tiền đâu, mẹ đưa đây con đi trả cho xong nợ nần. Mấy bữa nay người ta gọi đòi nhiều quá làm con mệt hết cả đầu óc".

Sau đó là tiếng rầm rì đi xa, một lúc sau lại vang lên trong phòng khách: "Đây, 600 triệu bán từ 12 cây vàng hồi môn của con Loan và hơn trăm triệu con gửi mẹ từ trước. Nhớ giấu kín không con Loan biết lại rắc rối".

Tôi giật mình thon thót, không hiểu chồng mình nợ nần ở đâu mà mẹ chồng phải bán cả vàng cưới của tôi để trả nợ. Mà chồng còn lén gửi được mẹ hơn trăm triệu nữa. Chứng tỏ trước giờ anh không hề đưa hết lương cho tôi, anh còn có những chuyện gì giấu tôi đây? Tôi gần như nín thở lắng tai, chỉ sợ bỏ sót chi tiết nào.

Đau bụng về sớm một hôm rồi trốn mình trong phòng vệ sinh mà tôi biết hóa ra cả nhà chồng hùa nhau giấu giếm tôi một chuyện tày đình - Ảnh 1.

Không ngờ trong mắt nhà chồng, tôi vẫn chỉ là người ngoài. (Ảnh minh họa)

Chồng tôi vừa đi thì bố chồng về. Bà trách ông chuyện không chịu khóa cửa nhà, ông thì cứ cãi đã khóa, thế là hai ông bà nói nhau hỗ tương vài câu rồi cũng đến phần tôi muốn nghe nhất. Ông hỏi: "Thằng Quyền mang tiền đi trả nợ chưa?". Bà bảo vừa đi xong, ông lại nói: "Chuyện này phải giấu con Loan tuyệt đối, nó là dâu thật nhưng vẫn là người dưng, nó mà biết bà lấy cả vàng cưới của nó bán để cho thằng Quyền trả nợ chơi bời hồi Tết thì nó làm ầm lên mất. Mà bà bảo thằng Quyền chịu thương chịu khó hà tiện mua lại vàng trả vào đó. Không thì phải bán mảnh đất ngoài đường lớn đi mà đập vào. Đừng có để nó nghĩ ba má chồng ăn mất số vàng ấy".

Rồi ông bà còn nói với nhau nhiều lắm nhưng tôi chẳng còn tâm tưởng nào mà nghe tiếp nữa. trời đất ơi, sống bao nhiêu năm, tôi tự thấy mình không hề ngược đãi bố mẹ chồng, không hề có nửa điểm ngờ chồng, thế mà trong mắt họ, tôi vẫn chỉ là người dưng.

Rồi còn bố mẹ chồng tôi nữa, thấy con trai chơi bời mắc nợ, chẳng những can ngăn con, lại còn thầm lặng bán số vàng bác mẹ tôi cho. Hồi cưới về, tôi gửi bà cho mát mặt và biểu đạt mình hoàn toàn tin tức nhà chồng không ngờ giờ họ giáng cho tôi một đòn đau đến thế.

Còn người chồng đầu gối tay ấp suốt bao lâu nay nữa. Anh khiến tôi quá thất vọng. Tôi ngồi im một lúc lâu, đến khi cảm thấy ba má chồng vào bếp mới vội chuồn ra ngoài rồi đập cánh cửa, làm bộ làm tịch mình mới về.

Khi chồng về, tôi vẫn cư xử như mọi ngày. Nhìn cả nhà chồng hùa nhau giấu mình mà lòng đau như cắt. Giờ tôi chẳng khẩn thiết gì với chồng, chỉ nghĩ cách để đòi lại số vàng kia. Có nên ra vẻ có việc rồi hỏi về số vàng đó, để cho bố mẹ chồng cuống một phen không? Hay cứ lặng thầm chờ đến bao giờ họ bán được đất thì đòi? Như thế thì biết chờ đến bao giờ đây?

(tuloan...@gmail.com)

0 nhận xét:

Đăng nhận xét