Thứ Năm, 27 tháng 2, 2020

Đi khỏi nhà vẫn ám ảnh với ánh mắt vợ khi nhìn mâm cơm đầy ắp thịt cá, tôi quay về thì nhận ra sự thật phía sau những bữa cơm ở cữ của em

Những lúc khó khăn thế này, tôi lại trách bản thân vì chưa làm được gì cho gia đình và vợ con. Cách đây một năm, tôi vẫn là người chưa biết lo nghĩ cho gia đình. Hồi ấy trong mắt tôi, bạn bè luôn là những người anh em tốt.

Thấy tôi chơi quá nồng hậu với mọi người, vợ đã khuyên lơn và nói cô ấy không có niềm tin với bạn của chồng. Đáng lẽ lúc ấy tôi phải nghe lời vợ, hạn chế bạn bè, tu chí làm ăn. Đằng này, tôi vẫn tiếp kiến tin họ tuyệt đối, để rồi khi sự cố xảy ra thì mất cả chì lẫn chài.

Trong đám bạn, tôi có chơi thân với một người. Thấy anh ta hay nói về những dự án kinh doanh tiền tỷ, tôi nghĩ đó là người có tầm nhìn nên đã tin cậy giao sờ soạng tiền tằn tiện của hai vợ chồng cho anh ta đầu tư. Thời gian đầu nhận được một số tiền lãi, tôi càng ham nên đã vay mượn tiền để tiếp kiến đưa cho bạn.

Đi khỏi nhà vẫn ám ảnh ánh mắt của vợ khi nhìn mâm cơm đầy ắp thịt cá, tôi quay về thì nhận ra sự thật phía sau những bữa cơm cữ của em - Ảnh 1.

Vợ đã khuyên nhủ và nói cô ấy không có niềm tin với bạn của chồng. (Ảnh minh họa)

Điều mà tôi không ngờ đã xảy ra, sau 3 tháng, anh ta ôm tiền tài tôi cùng những người khác bỏ trốn. mặc dầu chúng tôi đã báo công an nhưng chưa sao giờ mới có thể lấy lại được tiền. Sau vụ làm ăn thất bát, vợ chồng tôi nợ chồng chất, bản thân tôi dù làm lụng vất vả nhưng cũng chỉ có thể trả dần theo thời kì.

Vợ tôi mang bầu đúng lúc khó khăn. Khi sinh con, chúng tôi quyết định để hai mẹ con về quê. Tôi đã từng nghĩ mẹ mình sẽ coi ngó được cho con dâu và cháu nội vì bà cũng trải đời qua sinh nở.

Vợ tôi mới sinh được nửa tháng. Tuần trước tôi về không thấy cô ấy than vãn gì. Cơm mà mẹ tôi chuẩn bị cũng rất đầy đặn. Thế nhưng vợ tôi cứ buồn rầu, hỏi lại chẳng chịu nói.

Hôm qua tôi về cũng vậy. Trước mâm cơm buổi trưa đầy ắp rau thịt, ánh mắt vợ tôi cứ rưng rưng như muốn khóc. Trên đường trở về đô thị, tôi cứ nghĩ mãi đến ánh mắt ấy nên đã quay về.

Đi khỏi nhà vẫn ám ảnh ánh mắt của vợ khi nhìn mâm cơm đầy ắp thịt cá, tôi quay về thì nhận ra sự thật phía sau những bữa cơm cữ của em - Ảnh 2.

Tôi thương vợ bao lăm thì giận mình bấy nhiêu. (Ảnh minh họa)

Dọc đường lại xảy ra tắc đường nên mất 7 tiếng tôi mới về tới nhà đúng vào giờ cơm tối. Tôi hớn hở chạy vào nhà thì giật mình trước mâm cơm cữ quá thanh đạm của vợ. Trên mâm chỉ có một quả trứng luộc, hai thanh đậu phụ và vài miếng thịt mỡ buổi trưa còn sót lại. Tôi kéo vợ vào phòng hỏi, cô ấy mới bật khóc kể chỉ những ngày tôi về mới có cơm ngon. Còn thông thường chỉ có như vậy thôi vì chúng tôi không đưa tiền ăn và mẹ cũng chẳng có tiền. Vợ tôi sợ chồng lo âu nên cứ giấu mãi.

Tôi thương vợ bao lăm thì giận mình bấy nhiêu. Nếu trước đây tôi không phá tiền thì vợ chẳng khổ thế này. Thật lòng hiện thời tôi không biết làm thế nào với sự vô bổ của mình. Mẹ tôi cũng chẳng có gì mà tôi còn đưa vợ về ăn bám bà. Mọi người có thể cho tôi lời khuyên không?

(Xin giấu tên)

0 nhận xét:

Đăng nhận xét