Mẹ chồng tôi là người đàn bà giỏi giang. Bố chồng tôi mất sớm, một mình bà tần tảo nuôi 2 người con mà vẫn xây được căn nhà 3 tầng khang trang ngay phố huyện, mua thêm miếng đất ở tỉnh thành và kha khá của ăn của để. Bà làm kinh doanh, bán buôn xống áo và giày dép. Tới giờ có tuổi rồi, không còn nắm được gu của khách nữa bà đổi qua bán tạp hóa. Tuy có chút vất vả nhưng tiền vẫn đẻ ra tiền.
Hồi chúng tôi cưới nhau, mẹ chồng chẳng cho chỉ vàng nào. Người thân và họ hàng nhà tôi bảo bà ki bo, rồi tính toán, tôi kệ xác cho họ chê trách, thì cũng đúng mà. Bà chỉ có 2 anh con trai chứ nhiêu đâu mà xem.
Thế nhưng ít tháng sau, tôi và Việt đề cập chuyện mua chung cư ở Hà Nội, bà ngay lập tức đưa cho cuốn sổ kiệm ước 600 triệu đồng mà chẳng hề lừng khừng. Bà còn căn dặn: "Mua nhà ngoài ấy thì tâm tính cho kĩ, vị trí nào cho thích hợp. Nếu bí quá thì nhờ mẹ một tiếng, giúp được trong khả năng mẹ sẽ giúp. Các con lớn cả rồi, đừng nhìn sự việc bên ngoài mà đánh giá. Cũng đừng sống khoa trương cho cõi trần thấy. Họ chẳng giúp mình được gì đâu, chỉ nhìn ngó, nhận xét, đánh giá cho sướng mồm thôi".
Trong lúc vui, tôi cũng vâng dạ tỏ ra nghe lời răm rắp. Bà chỉ nhìn 2 chúng tôi, khẽ lắc đầu. Lúc ấy, tôi không hiểu tại sao mẹ chồng lại phản ứng như thế. Nhưng nghĩ suy ấy chỉ gợn lên 1 chút rồi tôi lại hoan hỉ trong niềm vui được mẹ chồng cho tiền mua chung cư ngay.
Mẹ chồng tôi thuộc mẫu người kiệm lời, mỗi tuần vợ chồng tôi về thăm 1 lần, bà không hỏi han quá nhiều. Chuyện sinh con bà cũng không giục. Bà cũng chẳng có thời gian để xói móc, xét nét con dâu.
Hơn 1 năm sau, tôi mang bầu 3 tháng, bà rất mừng. Lúc ấy em chồng tôi cũng vừa lấy vợ. Dù có thêm em dâu thì tôi cũng chẳng cảm giác gì bởi chúng tôi sống ở Hà Nội, 2 em sống chung với mẹ chồng ở quê. Có đụng chạm gì nhau đâu mà lo phiền.
(Ảnh minh họa)
Tuy nhiên, một cuối tuần nọ, mẹ chồng gọi chúng tôi về quê. Bà bảo bà bị bệnh và không buôn bán nữa. Cửa hàng sẽ sang nhượng cho em trai Việt kinh dinh. Đất đai cũng trao cả cho nó đứng tên.
Vợ chồng tôi im re từ đầu tới cuối, cho rằng đó là việc hẳn nhiên. Chú ấy sống cùng mẹ, tiếp quản công việc kinh doanh của mẹ thì được căn nhà này là thường nhật. Nhưng sau đó, bà lôi sổ đỏ mảnh đất ở thành thị ra và cho luôn chú út thì vợ chồng tôi không giữ nổi tĩnh tâm. Việt chở tôi lên Hà Nội ngay tối ấy.
Vì giận mẹ nên Việt cũng không gọi điện, tôi đương nhiên kệ luôn. Em chồng hi hữu gọi lên nhưng anh tôi không nghe máy. Có lần nó dùng số lạ gọi và nói mẹ đang ốm, Việt vẫn gạt đi cho rằng nó lừa để dụ chúng tôi về quê.
Thế nhưng, chỉ 2 tuần sau, khi tôi đang làm thì chồng bất thần điện và bảo: "Em xin nghỉ đi, mẹ ốm nặng rồi".
Suốt dọc đường, Việt trầm tư mặc tưởng mãi. Anh bảo mẹ vốn bị ung thư nhưng sợ tốn kém nên không chữa. Tiền tằn tiện với đất có mẹ thà cho các con chứ không chịu bán lấy tiền điều trị.
Tôi nghe thế đã thấy nghẹn ngào. tuồng như giận hờn với bà cũng tan biến. Tuy nhiên, khi vào tới viện, nhìn dáng vẻ xanh rớt của bà tôi mới càng ân hận vì hành động thiếu nghĩ suy.
Bà run run móc trong túi ra bức thư, trong đó có nói rõ ở két sắt có 1 sổ đỏ mảnh đất trên Hà Nội và 1 sổ tằn tiện cho cháu nội 500 triệu. Tôi nghe xong chỉ muốn quỵ xuống, cảm giác hối hận chan chứa.
Mẹ chồng sau đó thì tắt hơi, nhưng tôi cũng vì cú sốc đó mà thay đổi rất nhiều. Tôi coi trọng bà, học cách kiểm soát xúc cảm và nghĩ tích cực hơn về mọi vấn đề.