Vân lấy chồng cũng 5 năm, nhưng từ đó tới nay hiếm khi Khánh chịu tặng quà dịp lễ Tết. Ngẫm đi ngẫm lại, Vân thấy đây cũng là lỗi của mình. Ai bảo hồi mới cưới về tiếc tiền tiếc bạc làm chi mà hùng hồn tuyên bố:
"mai đây lễ, Tết, kỉ niệm này kia anh đừng có mua hoa cho phí tiền nhé. Quà cáp cũng không cần, cứ tới ngày lĩnh lương giao nộp cho em đầy đủ được rồi."
Và anh chồng ngoan ngoãn nghe lời. Từ đó, 365 ngày với cô đều là ngày thường ngày, hiếm hoi lắm mới có khi Khánh rủ Vân đi ăn để coi như kỉ niệm. Nhưng giờ hối cũng muộn, khiến chồng trở nên vô tâm như thế nào do chính cô chứ ai?
Nhiều lần thấy bạn bè khoe quà trên facebook, Vân cũng chạnh lòng gớm ghê. Lúc ấy nằm nhà ôm con lại nghĩ: "Ước gì anh chồng đi làm về bất ngờ ôm theo bó hoa. Nho nhỏ thôi, rẻ thôi cũng được, mình vẫn cảm động chết mất!"
Nhưng đó chỉ là nghĩ thôi, Khánh vẫn vô tâm như thế. Tiền đưa cho vợ nguyên lương nhưng vẫn luôn có quỹ đen để đi ăn nhậu, cà phê cà pháo với bạn bè. Chất vấn ra thì anh lại gào lên bài ca cũ: "lương lậu bao lăm anh đưa em cả rồi mà. Chẳng phải khi xưa em nói chỉ cần nguyên lương hay sao?". Vân cãi không lại, càng thêm ấm ức.
Suốt 5 năm trời chung sống đều như thế, Vân chẳng thể nghĩ năm nay Khánh lại bất thần mang tặng cho cô một món quà lớn…
(Ảnh minh họa)
Chưa tới 8/3, Khánh đã kêu cô gửi con cho ông bà, sau đó đón vợ đi ăn nhà hàng Ý trải qua. Trong lúc ăn uống, anh lôi ra một tờ giấy, rồi ngọt ngào bảo: "Quà sớm cho vợ, bao nhiêu năm em chịu thiệt thòi rồi!"
Vân đỏ mặt vì ngại và hạnh phúc, mở ra mới biết là cuốn sổ tần tiện 300 triệu đồng. 5 năm mà chồng có những ngần này tiền? Vân ngạc nhiên lắm, vẫn biết anh kiếm ngoài nhưng đâu ngờ lại nhiều tới thế.
Cô sượng như ngày mới yêu, thỏ thẻ: "Món quà này ngoài sức hình dong, em không biết phải nói cảm ơn chồng thế nào mới trình bày được niềm vui sướng, hạnh phúc của mình đây. Chắc 5 năm qua anh đã nặng nhọc lắm nhỉ, thương chồng em quá!"
Sau 1 hồi cảm ơn qua lại đầy khách sáo, Khánh nắm chặt tay Vân và đãi đằng: "Anh có một đề nghị, anh mong em sẽ chấp nhận…"
Chẳng hiểu sao, từ lúc đó là Vân lại cảm thấy hoang mang. linh giác của người vợ quả không sai. Khánh ham thích mình đã từng vì say mà trót lên giường với một người nữ giới nhiều hơn anh cả chục tuổi. Ngày hôm sau, chị ta chẳng trách cứ gì lại chuyển cho Khánh 1 khoản tiền không nhỏ.
Và vài tháng sau, chị ta lại tiếp kiến chuyển, con số lên tới vài trăm triệu. Nhưng lần này chị ta gọi cho Khánh và giải thích rằng vì muốn có con nên "gài" anh. Giờ đã được thoả nguyện nhưng sẽ một mình nuôi nấng thằng bé.
Khi ấy Khánh không nghĩ gì, chỉ thấy chẳng làm gì lại có được khoản tiền lớn nên đồng ý. Không ngờ, tới giờ bà ta quay lại bắt anh phải có bổn phận với thằng bé…
"Chị ta muốn anh mỗi tuần 1-2 ngày phải tới để gặp gỡ, chơi cùng thằng bé. Anh thực không muốn, nhưng nó thật sự giống anh, từ vẻ ngoài cho tới tính cách. Chỉ nhìn một lần anh nhận ra liền. Dù gì nó cũng là máu mủ của anh…"
Nghe tới đó, tôi tức giận khôn cùng. Hóa ra Khánh cũng từng có khoảng thời kì đổ đốn tới như thế, lại còn để lại hậu quả. Giờ anh nghĩ số tiền này sẽ khiến tôi nguôi? Như thế có khác gì tôi đem chồng đi bán đâu chứ?
0 nhận xét:
Đăng nhận xét