Chủ Nhật, 7 tháng 6, 2020

Giận vợ, tôi bỏ đến công ty ở vài hôm để phản kháng rồi bàng hoàng khi nhận được cuộc gọi gấp gáp từ mẹ mình

Chào tác giả bài viết: " Vợ chỉ ở nhà chăm con nhưng luôn ép chồng làm đủ việc nhà khiến tôi phải trốn về nhà bố mẹ đẻ" . Tôi là đàn ông, cũng từng có suy nghĩ như anh. Nhưng giờ thì 'đỡ' hơn nhiều rồi anh ạ.

Trước khi sinh con, vợ tôi cũng đi làm. Cô ấy làm viên chức thu ngân trong một siêu thị nhỏ, nói chung việc nhàn mà lương thì hơi thấp. Khi mang bầu, cô ấy vẫn đi làm tới tháng thứ 7 mới nghỉ dù tôi liên tục bảo vợ nghỉ trước để dưỡng thai. Cô ấy nói có đi làm mới thoải mái tinh thần. Hơn hết, cô ấy không muốn tiếng rằng là ăn bám. Chiều vợ, tôi còn đưa đón cô ấy suốt 7 tháng ròng dù chúng tôi làm ngược đường.

Mà vợ tôi cũng hay. Cô ấy nhen nhúm dành dụm được 40 triệu để sinh nở. Tháng đầu nằm bếp , chúng tôi thuê bảo mẫu nên mọi việc khá nhẹ nhàng. Tôi đi làm về rồi chỉ bế con, chơi với con một chút rồi đi ngủ thôi. Nhưng sau một tháng, vợ bắt đầu ép tôi làm việc nhà.

Trách vợ ép chồng làm việc nhà, tôi bỏ đến công ty ở vài hôm để phản kháng rồi chết sững khi nhận được cuộc gọi gấp gáp từ mẹ mình - Ảnh 1.

Tôi chán quá, cáu gắt thì cô ấy lại ôm con khóc sập sùi. (Ảnh minh họa)

Đi làm đã mệt mỏi, về nhà tôi còn phải nấu ăn, giặt đồ, rửa bát, dọn dẹp phòng ngủ cho con. Tôi quay cuồng đến tận 11 giờ đêm mới xong việc. Vợ tôi chẳng làm gì cả, chỉ ôm con, chơi với con thôi mà liên tục than mệt. Tôi chán quá, cáu gắt thì cô ấy lại ôm con khóc sập sùi. thời kì đó, tôi cứ như bị trầm cảm vì quá sức. Vừa việc công ty, sức ép nặng nề, vừa về nhà là thấy khuôn mặt vợ buồn rầu, than đau vết mổ, than đau lưng, than con khóc cả ngày, cô ấy không được ngơi nghỉ chút nào... Than đủ thứ. Đến mức tôi chẳng còn muốn về nhà nữa.

Sau một lần cãi nhau to, tôi quyết định đình công việc nhà, đến ở hẳn công ty vài hôm cho vợ sợ xanh mặt ra. Dù gì tôi cũng là một người đàn ông, một người chủ trong nhà, kiếm tiền về nuôi vợ con. Còn vợ, cô ấy chỉ ở nhà chăm con thì phải làm hết việc nhà là điều hiển nhiên.

Tôi ở hẳn 4 ngày mà không hề nhận được cuộc gọi nào từ vợ mình. Thế nhưng đến chiều ngày thứ 4, tôi lại nhận được cuộc gọi từ mẹ mình. Vừa bắt máy, bà đã nói như hét vào tai: "Vợ mày xỉu rồi, mày còn không mau đến viện đi".

Trách vợ ép chồng làm việc nhà, tôi bỏ đến công ty ở vài hôm để phản kháng rồi chết sững khi nhận được cuộc gọi gấp gáp từ mẹ mình - Ảnh 2.

Đến nơi, còn chưa kịp thở thì tôi đã bị mẹ mắng cho một trận nên thân. (Ảnh minh họa)

Tôi hốt hoảng lao đến viện mà mẹ nói. Đến nơi, còn chưa kịp thở thì tôi đã bị mẹ mắng cho một trận nên thân. Bà nói tôi ích kỉ, chỉ biết nghĩ đến bản thân mình. Vợ đẻ mổ, vết mổ còn đau mà ôm con cả ngày, không được ngơi nghỉ. Tôi phụ vợ việc nhà thôi, có phải thức đêm thức hôm trông con đâu, thế mà lại bỏ đến công ty ở. giả dụ bà không đến thăm cháu bất ngờ, có nhẽ giờ này tôi sẽ ăn năn cả đời.

hoá ra vợ giận tôi nên một mình vừa làm việc nhà vừa trông con. Con tôi khó tính khó nết, cứ khóc mãi, bắt mẹ bế đi lòng vòng nhà. Cô ấy không ngủ được, lại bị vết mổ "hành" nên hư nhược, bất tỉnh khi đang đi lấy nước uống.

Giờ thì tôi mới hiểu, phụ nữ mới sinh còn yếu lắm, rất cần chồng trợ giúp và quan hoài. Vậy nên tôi khuyên anh, hãy cứ trợ giúp vợ việc nhà hết mọi ngày trong tuần. Hãy xem đó là niềm vui cho nhẹ nhõm, thoải mái và tình nguyện mà làm. Dù gì thì vợ con vẫn hơn bạn bè, hơn tất anh ạ. Thân chào.

(T.T.H...@gmail.com)

0 nhận xét:

Đăng nhận xét