Tôi và vợ là bạn học đại học cùng nhau. Ra trường 3 năm, chúng tôi cưới nhưng đám cưới rất gọn nhẹ vì cả hai gia đình đều nghèo. Sau đám cưới, chúng tôi lên tỉnh thành sống, ở trọ trong căn nhà chật hẹp, oi bức vào mùa hè và lạnh lẽo vào mùa đông. Đêm nào tôi cũng khích lệ vợ chũm chịu đựng, chắt chiu, kiên cố có ngày sẽ mua được đất, cất được nhà.
Nhưng mơ ước cất nhà ngày càng xa vời khi vợ tôi bầu bì và sinh con. Cô ấy lại yếu nên phải nghỉ làm dưỡng thai . Đã vậy con tôi còn sinh non, đau bệnh liên miên. Nhiều khi bế con vào viện, chúng tôi chỉ có vài trăm nghìn trong ví. Nhiều lần đi làm, gặp chiến hữu tôi cũng chẳng dám nhìn mặt vì không có đủ tiền mời họ một chầu cà phê.
Mấy tháng nay, vợ tôi đi làm lại nhưng chuyển công ty. Cô ấy bảo công ty mới chế độ đãi ngộ tốt hơn, công việc lại nhẹ nhàng, thời gian rảnh rang cũng nhiều. Nhưng tôi chú ý thấy cô ấy bắt đầu biết chưng diện, trang điểm hơn. Có khi còn nóng nảy vì không có tiền mua thỏi son, cái váy mới.
Mấy lần cãi nhau, vợ còn trách mắng tôi vô ích khi không chăm lo đầy đủ cho vợ con. Cô ấy đâu biết để có đủ tiền cho gia đình, tôi phải làm thêm việc bên ngoài. Sống ở thành phố, trăm thứ là tiền, thấy vợ con sống khổ, tôi cũng khó chịu lắm chứ.
Mấy lần cãi nhau, vợ còn trách mắng tôi vô bổ khi không chăm lo đầy đủ cho vợ con. (Ảnh minh họa)
Mấy hôm trước, trong lúc nóng bức quá không ngủ nổi, vợ ôm lấy tôi rồi rủ rỉ kể về sếp của cô ấy. Cô ấy kể bà ta là người góa chồng, rất đơn chiếc và ham muốn "chuyện ấy". Tôi lại là người có nhu cầu và khả năng trong chuyện ấy nên nếu tôi đồng ý làm người yêu của bà ta, gia đình tôi sẽ được "đổi đời". "Một tuần chừng vài lần thôi là đủ tiền sống cả tháng rồi anh ạ". Tôi ngạc nhiên, đẩy vợ ra vì không nghĩ cô ấy lại đưa ra cái yêu cầu kinh khủng và lạ đời như vậy. Nói trắng ra, cô ấy chẳng phải là đang gạ bán chồng cho người khác hay sao?
Tôi không đồng ý, bảo vợ điên rồi. Cô ấy giận dữ hét lên: "Phải, tôi điên rồi, nghèo quá nên điên rồi. Anh là đàn ông mà anh hèn quá, vợ muốn cây son mới cũng chẳng có tiền mà mua. Nhìn vợ người ta được chồng tặng cho váy áo, xe ô tô mà tôi buồn, tủi hờn lắm anh biết không? Lấy chồng nghèo đúng là ân hận quá".
Tôi thờ thẫn, không ưng nổi hành động và nghĩ suy của vợ nữa. Ngay trong đêm đó, tôi bỏ đi khỏi nhà, đến công ty ngủ lại. Mấy bữa nay, tôi chỉ về nhà khi cần thiết. Nhiều lúc nhớ con, tôi chỉ biết lấy điện thoại mở ảnh con ra xem. Tôi buồn quá mọi người ạ. Không lẽ tôi hèn, nghèo, vô dụng như vợ nói thật sao? chẳng lẽ tiền bạc ảnh hưởng đến cô ấy nhiều đến thế sao? Tôi phải làm sao trong tình trạng này hiện giờ?
(thanhphuong...@gmail.com.vn)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét